Truyện thai giáo cho bé tháng thứ 6 ngắn về gia đình

Truyện thai giáo cho bé 4 tháng tuổi. Truyện thai giáo cho bé tháng thứ 6 ngắn về gia đình. Truyện ngắn về gia đình cho bé là những câu chuyện ý nghĩa mang tính giáo dục và xây dựng tình cảm gia đình cho trẻ nhỏ. Dưới đây là những truyện thai giáo ngắn về gia đình cho bé hay nhất, phụ huynh có thể đọc hằng ngày cho bé. Các mẹ bầu xem thêm truyện thai giáo cho các bé phát triển trí não ngay từ trong bụng mẹ

Truyện thai giáo ngắn về gia đình

Truyện thai giáo Chú gấu con ngoan

“Bác Voi tới nhà Gấu con chơi và tặng Gấu con một rổ lê thơm. Gấu con mừng lắm và không quên cám ơn bác Voi.
Gấu con chọn quả lê to nhất mang đến cho ông nội. Ông nội rất vui, xoa đầu Gấu con và bảo:
– Gấu con thật ngoan, đáng yêu nhất nhà!
Gấu con mang quả lê to thứ nhì đưa cho mẹ. Mẹ cũng rất vui, ôm hôn Gấu con và bảo:
– Gấu con của mẹ thật ngoan, mẹ thương nhất nhà!
Gấu con lại chọn quả lê to thứ ba mang đến cho Gấu em. Gấu em thích quá, ôm lấy quả lê, cười khúc khích. Gấu con thấy Gấu em vui cũng vui theo.
Thế là hai anh em Gấu con vừa cười vừa lăn khắp nhà.

Truyện thai giáo cho bé Hai đôla 1 giờ

Một người cha đi làm về rất muộn, mệt mỏi và bực bội sau một ngày bận rộn ở cơ quan. Ông vừa về đến nhà, đứa con trai năm tuổi đã ngồi chờ từ lúc nào và hỏi:
– Bố ơi, con hỏi bố một câu được không?
– Được chứ, con hỏi gì – Ông bố đáp.
– Bố ơi, bố làm được bao nhiêu tiền một tiếng đồng hồ?
– Đó không phải là việc của con. Mà tại sao con lại hỏi một việc như thế hả ? – Ông bố hết kiên nhẫn.
– Con muốn biết mà – đứa con nài nỉ.
– Nếu con cứ khăng khăng đòi biết, thì bố sẽ nói. Bố làm được hai đôla một giờ đồng hồ.
– Ôi – đứa bé rụt rè hỏi – bố cho con vay một đôla được không?
Ông bố rất bực mình:
– Nếu lý do duy nhất con muốn biết bố làm được bao nhiêu tiền chỉ là để vay mà mua mấy thứ đồ chơi vớ vẩn, thế thì mời con đi ngay vào phòng mình và ngủ đi. Hãy nghĩ xem tại sao con lại ích kỷ đến thế! Bố làm việc vất vả cả ngày, và không có thời gian cho những chuyện ấy đâu!
Đứa bé đi vào phòng đóng cửa. Ông bố ngồi xuống càng nghĩ càng cáu. Tại sao đứa con lại dám hỏi mình một câu như thế chứ?
Một giờ sau, khi đã bình tĩnh lại, ông bố nghĩ có thể đứa con rất cần tiền để mua một thứ gì đó, và nghĩ rằng mình đã quá nghiêm khắc với nó. Ông đi vào phòng con:
– Con ngủ chưa?
– Chưa ạ, con còn thức! – cậu bé nằm trên giường đáp.
– Bố suy nghĩ rồi, có thể bố đã quá nghiêm khắc. Đây là một đôla cho con.
Cậu bé cầm lấy rồi thò tay xuống dưới gối, lôi ra thêm mấy tờ tiền lẻ nữa.
Ông bố thấy con có tiền từ trước lại cáu. Khi đứa con xếp thành một xếp tiền ngay ngắn, ông bố càu nhàu:
– Tại sao con lại vay thêm tiền khi con đã có rồi?
– Vì con chưa có đủ ạ! – Bỗng đứa trẻ ngẩng lên vui sướng – Bây giờ thì con có đủ rồi! Bố ơi, đây là hai đô la, con có thể mua một giờ trong thời gian của bố không?

Quà tặng mẹ

“Ngày mai là sinh nhật mẹ đấy! Bố thì thầm với bé Nhi. Vui quá, vậy thì Nhi phải có quà tặng mẹ mới được. Tìm quà gì bây giờ? Nhi đâm chiêu suy nghĩ như người lớn. Nhi có một gói kẹo bố cho, nhưng mẹ chẳng thích ăn kẹo. Hay là búp bê? Không được, mẹ lớn rồi, đâu có chơi búp bê. Chợt bé Nhi nhớ ra: “ Đúng rồi, mẹ thích hoa! Sinh nhật mẹ năm ngoái, bố cũng tặng hoa cho mẹ”.
Nhìn ra vườn, Nhi thấy mấy cây hông, cây cúc ông trồng đang nở hoa, khoe sắc rực rỡ dưới ánh mặt trời. Nhưng Nhi muốn dành nhiều điều cho mẹ. Nhi muốn món quà tặng mẹ thật ý nghĩa.
Nhi chạy đi tìm ông để hỏi xin hạt giống hoa. Ông ngạc nhiên lắm, không hiểu Nhi định làm gì.
Suỵt! Ông cứ cho cháu rồi ngày mai, cả nhà sẽ biết mà!
Nhìn thấy vẻ mặt quan trọng của Nhi, ông cũng đành chiều cháu gái. Cầm mấy hạt giống bé xíu trong tay, Nhi nói nho:
Ông nhớ giữ bí mật cho cháu đấy nhé!
Nhi gieo hạt vào cái cốc nhựa cũ đựng đầy đất và tưới nước như ông vẫn làm, cô bé tưởng tương ra những hạt giống sáng mai sẽ nảy mầm và cây sẽ nở những bông hoa đẹp.
Sáng hôm sau, không đợi mẹ goi, Nhi dậy thật sớm. Chưa xuống khỏi giương cô bé đã reo lên:
Con chúc mừng sinh nhật mẹ! Con có quà tặng mẹ đây!
Vừa nói Nhi vừa chạy đi lấy chiếc cốc đã gieo hạt. Nhưng Nhi sững lại, ỉu xìu gần phát khóc. Mấy hạt giống vẫn nằm im dưới lớp đất nâu. Chẳng có bông cúc, bông hông nào nở cả. Nhi không có những bông hoa tự tay trồng để tặng mẹ rồi.
Biết chuyện mẹ cảm động ôm Nhi vào lòng. Mẹ giảng cho Nhi hiểu từ cái hạt gieo xuống đất nảy mầm, đâm trồi, kết lá, trổ hoa phải có thời gian và công sức chăm sóc. Như bé Nhi ngày trước mẹ sinh ra bé xíu, đến nay lớn khôn, biết yêu thương mẹ, nghĩ đến mẹ đấy. Mẹ thơm lên má Nhi:
Con biết không? Con chính là bông hoa đẹp nhất, là món quà ý nghĩa nhất tặng mẹ hôm nay đấy!

Bà và cháu

Chuyện đời xưa Sơn đã được xem trên đài truyền hình không biết bao nhiêu lần, nhưng Sơn vẫn thích nghe bà kể chuyện hơn. Cái miệng của bà móm mém là thế mà kể chuyện cổ tích đến là hay!
Khoái nhất vẫn là lúc Sơn cùng bà chơi trò lắp ráp. Sơn hướng dẫn bà làm, tưởng tượng như mình là cô giáo. Oai biết bao nhiêu! Tay bà gầy bầy, run run, chật vật mãi mới ráp được một mô hình. Bắt chước cô giáo, Sơn khen:
– Bà giỏi lắm!
Bà cười, cái miệng móm mém nở ra, đôi mắt híp lại.
Ba mẹ Sơn bận việc cơ quan tối mắt tối mũi, nhà chỉ có hai bà cháu thủ thỉ. Chung cư vừa có thêm mấy gia đình nữa dọn tới. Sơn mừng lắm vì có bạn mới. Cũng từ đó, bà bị “thất nghiệp”, không còn được Sơn mời làm “học trò” để dạy chơi trò lắp ráp nữa.
Một bữa, buồn quá không biết làm gì, bà mon men đến bên lũ trẻ. Nhưng khi bà vừa chạm tay vào đồ chơi, Sơn đã la lên:
– Bà bỏ xuống đi, kẻo hỏng đồ chơi của cháu!
Bà tần ngần rụt tay lại rồi buồn bã quay đi.
Khi lũ bạn đi vắng hết, không có ai chơi cùng, Sơn lại rủ bà. Bà mừng lắm, sà vào chơi liền, chả biết giận.
Một bữa đi học về, Sơn không thấy bà đâu. Ba mẹ Sơn nói bà bị bệnh phải nằm viện. Đêm đó, không có giọng kể chuyện tỉ tê của bà, Sơn nhớ bà không ngủ được, nằm khóc thút thít, mẹ dỗ mãi mới chịu nín.
Hôm sau, Sơn vào viện thăm bà. Nắm bàn tay gầy gầy đầy nếp nhăn của bà, Sơn nói:
– Bà ráng uống thuốc cho mau hết bệnh, chóng lớn! Rồi cháu sẽ cho bà chơi lắp ráp. Cháu hứa đấy!
Nằm trên giường bệnh, bà phì cười, đôi môi nhợt nhạt nở ra, đôi mắt híp lại …
Sơn cũng cười, phô hai cái răng to như hai hạt ngô ngộ nghĩnh ….

Bác gấu đen và hai chú thỏ

“Trời mưa to như trút nước. Gió thổi ào ào… bẻ gẫy cả cành cây. Gấu Đen đi chơi về bị ướt lướt thướt, nước mưa chảy ròng ròng xuống mặt Gấu. Gấu chạy mãi, chạy mãi trong rừng để tìm chỗ trú nhờ. Mai quá nhà của Thỏ Nâu đây rồi !
– Cốc. cốc. cốc.
Thỏ Nâu đang ngủ liền tỉnh dậy, gắt gỏng hỏi.
– Ai đấy?
Bác Gấu Đen đây! Mưa to quá, cho bác trú nhờ một đêm. Thỏ Nâu không mở cửa, nó cào nhàu :
– Không trú nhờ được đâu. Bác to quá, bác làm đổ nhà của cháu mất! Gấu đen van nài:
– Bác không làm đổ nhà đâu. Bác vào rất nhẹ nhàng thôi !
– Nhẹ cũng đổ, không nhẹ cũng đổ: Bác đi đi !Thỏ Nâu vẫn nằm trong nhà nói vọng ra, nó nhất định không ra mở cửa. Gấu Đen buồn rầu. Nước mưa chảy ròng ròng xuống cổ Gấu Đen. Gấu Đen đi mãi, đi mãi, vừa mệt vừa rét. Bỗng nhiên Gấu Đen nhìn thấy có một ngôi nhà. Trong nhà thắp đèn sáng trưng. Có tiếng Thỏ Trắng khe khẽ hát “Là lá la…”. Gấu Đen lại gần và rụt rè gõ cửa :
– Cốc; cốc; cốc.
– Ai đấy?
– Bác Gấu Đen đây! Cho bác vào trú nhờ có được không? Thỏ Trắng bước ra mở cửa.
– Ồ! Chào Bác Gấu Đen, mời bác vào đây, bác ướt hết rồi!
Thỏ Trắng dắt bác Gấu Đen vào nhà, kéo ghế mời bác ngồi trước bếp lò. Gấu Đen hơ người một lúc, nước mưa trên mặt cũng khô, trên cổ cũng khô.
Trong khi bác Gấu Đen sưởi ấm. Thỏ Trắng bưng ra một đĩa bánh mời bác Gấu Đen ăn. Gấu Đen cảm động nói :
-Cảm ơn Thỏ Trắng.
Gấu Đen ăn xong, Thỏ Trắng và bác Gấu Đen cùng đi ngủ.
Nửa đêm bão nổi lên ầm ầm cành cây kêu răng rắc. Có tiếng đập cửa thình thình:
– Bạn Thỏ Trắng ơi! Cho tôi vào trú nhờ với, nhà của tôi đổ mất rồi!
Gấu Đen vội choàng dậy, chạy ra mở cửa. Thỏ Nâu vừa khóc vừa kể với bác Gấu Đen và Thỏ Trắng.
– Hu, hu, hu, nhà bị đổ mất rồi. Làm thế nào bây giờ! Gấu Đen kéo Thỏ Nâu đến bên đống lửa an ủi Thỏ Nâu:
– Cháu sưởi cho ấm người đi! Nhà bị đổ à? Lo gì. Sáng mai bác sẽ làm lại nhà cho cháu. Thỏ Trắng cũng nói :
– Bạn đừng lo. Sáng mai tôi cũng sẽ giúp bạn làm lại nhà!
– Thỏ Nâu sưởi một lúc, nước mưa trên người đã khô. Lúc này Thỏ Nâu mới ân hận là đã đuổi bác Gấu Đen. Thỏ Nâu ngập ngừng định xin lỗi bác Gấu.
– Thỏ Nâu đừng buồn bác không giận cháu đâu. Thôi bác cháu ta đi ngủ kẻo khuya quá rồi!
Đêm hôm ấy, Thỏ Nâu và Thỏ Trắng ôm bác Gấu Đen ngủ ngon lành.”

Những con cò, cây bắp cải, mẹ và bé

Các bé thường băn khoăn: Mình được sinh ra, có mặt ở trên đời như thế nào nhỉ?
Linh, Mai, Hoài vẫn bế búp bê, chơi trò làm mẹ. Linh bảo:
– Tới nghe nói những chú vò bay đến từ rất xa, trên lưng các chú cõng chúng ta …
Mai lắc đầu:
– Không! Có lẽ mấy đứa mình nở ra từ cây bắp cải – như trong ảnh ấy!
Hoài phân vân, không biết tin Linh hay Mai. Cô bé đem thắc mắc này ra hỏi mẹ. Mẹ cười, không nói. Mẹ chỉ bảo:
– Chủ nhật này, mẹ sẽ cho con vào thăm cô Vân mới sinh em bé trong bệnh viện.
Sáng chủ nhật, mẹ đèo Hoài qua Tràng Thi vào bệnh viện. Có rất nhiều các bác, các cô đang ôm những chiếc bụng nặng nề, đi lại mệt mỏi và đau đớn. Các bác sĩ cũng đi lại tất bật, an ủi các bà mẹ rằng: chẳng mấy nữa các em bé sẽ được sinh ra. Tiếng một vài em bé khóc khiến Hòai háo hức hơn mỗi lần chơi búp bê. Em bé nhà cô Vân đang ngủ say bên bầu vú mẹ. Cô Vân vuốt tóc Hoài:
– Trước đây, cháu cũng được mẹ sinh ra trong bệnh viện này đấy!
Mẹ gật đầu:
– Ngày mẹ sinh con, nắng trải vàng trên đám lá xà cừ bên kia bờ tường thư viện liền kề. Mẹ đếm từng giọt nắng, cầu mong ông trời nhanh đem con ra cho mẹ. Chỉ đến lúc con cất tiếng khóc chào đời, mẹ mới dám thiếp đi.
Vậy là không phải em bé được sinh ra từ những chú cò, từ cây bắp cải. Hòai đã hiểu. Cô bé ôm chầm lấy mẹ, trào lên niềm thương yêu và thầm cảm ơn mẹ.

Giấc mơ của bé Ti

Các bạn biết không, năm nay Ti lên 5 tuổi rồi đấy. Ngày sinh nhật, Ti được ba mẹ, anh chị và các cô chú tặng rất nhiều quà: nào là gấu bông, thỏ bông, xa hơi, máy bay trực thăng và có cả một chú rô-bốt nữa.
Nhưng chỉ một tuần sau, chú gấu bông đã bị mất hai mắt, chú thỏ bị rách tai, máy bay không còn cánh quạt. Chú rô-bốt mới thật thảm thương: một cánh tay bị gãy lìa, nắp đậy ở sau lưng bị mất, hai cục pin rơi cả ra ngoài.
Đồ chơi hỏng, Ti chẳng buồn chút nào. Bé nghĩ: “Ba mẹ sẽ mua cho mình nhiều đồ chơi khác nữa mà không cần phải đợi đến ngày sinh nhật. Vậy mình giữ gìn những đồ chơi cũ này làm gì!”
Mẹ vào phòng Ti, thấy đồ chơi bị vứt khắp nơi liền nói:
– Chao ôi! Sao con trai của mẹ nghịch quá vậy? Đồ chơi hỏng hết rồi!
Ti đáp:
– Ba mẹ lại mua cho con đồ chơi khác nhé!
Mẹ lắc đầu:
– Nếu con không biết giữ gìn và yêu quý những đồ chơi này thì sẽ chẳng có gì để chơi đâu!
Tối đến, đang nằm ngủ, bỗng Ti nghe có tiếng nói lao xao trong phòng. Đầu tiên là tiếng khóc thút thít của Gấu Bông:
– ôi, tôi đau quá! Tôi đã bị mù vì bạn Ti đã giật mắt tôi ra làm bi rồi!
Thỏ than thở:
– Cậu ấy đã làm rách tai mình, bây giờ mình xấu xí quá!
Trực thăng cằn nhằn:
– Tớ bị mất cánh quạt rồi, làm sao bay được nữa!
Ro bốt la lên:
– Các bạn còn đỡ. Các bạn hãy nhìn tôi xem! Tay tôi bị gãy không nhấc lên được, còn lưng bị vỡ một mảng to. Những cục pin rơi ra ngòai nên tôi không thể cử động được.
Xe hơi bèn nói:
– Bạn Ti xấu tính quá! Đã chơi với chúng mình mà không yêu thương lại còn hành hạ như thế. Thôi, chúng mình đừng ở đây nữa, hãy đi nơi khác đi!
Siêu nhân rủ:
– Chúng ta qua nhà cậu Bo đi! Hôm trước, tôi nghe cậu ấy trách cậu Ti sao không biết giữ đồ chơi. Cậu ấy sẽ giữ gìn chúng mình cẩn thận.
Các đồ chơi bảo nhau:
– Ừ, chúng mình sang nhà bạn Bo đi!
Căn phòng bỗng trở nên im lặng. Ti hé mắt nhìn thì thấy xung quanh thật trống trải. Những đồ chơi Tí vứt khắp phòng không còn nữa. Căn phòng trở nên lạnh lẽo. Hối hận, Tí ôm mặt khóc thút thít …
Nghe tiếng khóc, mẹ vội chạy vào, lay Ti:
– Ti ! Ti ! Làm sao con khóc?
Ti mở mắt ra nhìn rồi ôm chầm lấy mẹ, nức nở:
– Mẹ ơi, các bạn đồ chơi bỏ con đi hết rồi!
– Con nói gì mẹ không hiểu?
Ti liền kể cho mẹ nghe những điều vừa xảy ra. Mẹ cười, nói:
– Con vừa nằm mơ đấy thôi! Đồ chơi vẫn còn đầy kia mà!
Ti nhìn quanh phòng. Đúng rồi, đồ chơi vẫn còn đó, không đồ chơi nào bỏ đi cả.
Ti liền bảo mẹ:
– Ngày mai, mẹ sửa lại đồ chơi cho con nhé! Từ nay, con sẽ yêu quý và giữ gìn đồ chơi cẩn thận.
Mẹ ôm Ti vào lòng, khẽ bảo:
– Con của mẹ ngoan lắm!
Các đồ chơi trong phòng như đang cười với Ti.

Vậy là các bé đã được mẹ đọc cho nghe 5 câu chuyện thai giáo ngày hôm nay rồi. Mẹ bổ sung thêm cho con sản phẩm hồng sâm baby chú bé của Hàn Quốc giúp con khỏe mạnh, phát triển chiều cao, cân nặng nhé.

Ngoài việc đọc truyện thai giáo cho bé, mẹ hãy bật nhạc thai giáo cho bé mỗi ngày nhé. Mẹ bầu và bố cùng nghe với con luôn, giảm căng thẳng mệt mỏi.

thaigiaochobe
thaigiaochobehttps://thaigiaochobe.com
Chuyên trang tổng hợp những bài viết hay về Thai Giáo sớm cho bé, nhiều bài nhạc thai giáo cho bé hay nhất, ý nghĩa, giúp kích thích trí não. Nhiều kinh nghiệm, bài học tốt cho con trẻ, giúp trẻ thông minh ngay từ trong bụng mẹ.

Related Posts

Bình luận

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

Kết nối

9Thành viênThích
9Người theo dõiTheo dõi
2Người theo dõiĐăng Ký
spot_img

Câu chuyện gần đây